1 1

Truyện ngôn tình: Hôn nhân sắp đặt (Phần 2)

Yêu + Phở nương nương 1507563583

Hãy cùng đón đọc truyện ngôn tình đang được đón nhận rất nhiệt tình trên mạng xã hội: Hôn nhân sắp đặt.

Chương 4

Anh cũng vòng tay qua ôm nhỏ vào lòng an ủi: 

- không sao rồi, lần sau không được phép ra ngoài khi không có tôi đi bên cạnh nghe không? 

- dạ. Hức...hức! 

- Thôi nín đi, tôi ở đây rồi. Xoa đầu nhỏ anh an ủi. Không biết vì mệt hay vì vòng tay của anh quá ấm áp mà nhỏ ngủ luôn, thấy như vậy anh cũng không nói gì thêm, nhẹ nhàng bế nhỏ lên xe phi thẳng đến khách sạn, khẽ đặt nhỏ nằm xuống giường, biết nhỏ vẫn đang yên giấc, anh mới quay lưng bỏ đi. 

Những tia nắng ấm áp lọt vào cửa sổ phòng làm nhỏ thức giấc, chưa bao giờ nhỏ có thể ngủ ngon đến thế, nghĩ lại chuyện tối qua sảy ra nhỏ còn cảm thấy hơi ngượng, nằm trong vòng tay chắc khoẻ, ấm áp của anh nhỏ thấy hạnh phúc và bình yên lạ thường. Nhìn lên đồng hồ đã hơn 8h, chạy nhanh như bay vào phòng tắm khoảng 20 phút sau thì nhỏ cũng làm xong vệ sinh cá nhân, bước ra khỏi phòng cùng với cái bụng đang đánh trống kêu oan vì từ tối qua tới giờ chưa ăn gì, sang phòng anh gõ cửa mãi chẳng thấy đâu nhỏ đành 1 mình đi xuống dưới. thấy anh và Kiều Phương đang vui vẻ ăn uống, nhỏ lại cảm thấy thấy buồn, không muốn làm phiền đến 2 người, nhỏ lẳng lặng ngồi xuống bàn bên cạnh mà thưởng thức bữa sáng 1 mình. Lúc nào cũng vậy, cũng chỉ 1 mình nhỏ là cô đơn thôi, người ta có đôi, có cặp hạnh phúc thế còn gì? Nhỏ khẽ nở nụ cười chua chát rồi ăn tiếp bữa sáng của mình. 

Lặng lẽ quan sát từ khi nhỏ bước xuống, anh cảm thấy có lỗi khi làm chồng mà lại bỏ rơi cô vợ mình nhưng còn Kiều Phương nên anh chẳng thể làm gì hơn, Kiều Phương cố ý sắp đặt chuyến đi hưởng tuần trăng mật thành cuộc đi chơi của mình vì muốn làm cho nhỏ tổn thương rồi tự động rời xa anh. Có thể nói kế hoạch của cô đã và sẽ tiếp tục thành công nếu như không có cuộc điện thoại này: 

- Vâng! Tôi biết rồi, tôi sẽ về ngay. Tít tít tít, tắt điện thoại, anh quay sang nói với Kiều Phương: "chúng ta phải về thôi, công ty có chuyện gấp cần anh giải quyết" và cũng không quên qua bàn nhỏ để thông báo. 

Cuộc hưởng tuần trăng mật kết thúc sớm hơn so với dự định, nhưng không sao, không còn phải chứng kiến cảnh tình cảm của 2 người là nhỏ thấy vui rồi. 

Vừa đưa nhỏ tới nhà, anh đã phải chạy đến công ty để giải quyết công việc, nhìn theo bóng dáng chiếc BMV màu xám ( chả biết xe gì, hãng nào nữa, hehe) đi khuất nhỏ mới bước vào chầm chậm vào.

- Các con có chuyện gì sao mà về sớm vậy? Mẹ tưởng phải đến tuần sau chứ? Tiếng Bà Mai Hàn từ trong nhà vọng ra làm nhỏ giật mình. 

- dạ, hình như là Công ty có chuyện gì đó con cũng không rõ nữa nhưng có vẻ hơi nghiêm trọng mẹ à, bọn con phải về gấp quá nên...nên... Chưa kịp mua quà gì cho mẹ hết. Con...con xin lỗi! Nhỏ thật thà nói. 

Nhìn bộ dạng của nhỏ lúc này làm bà Mai Hàn cảm thấy buồn cười khẽ nhíu đôi mắt vẻ tức giận bà đùa: 

- Đấy, tôi biết ngay mà, anh chị đi với nhau vui vẻ rồi thì làm gì còn thời gian mà nhớ tới bà già này nữa. 

- Không..Không phải thế đâu mẹ, bọn con...bọn con...!Nhỏ ấp úng nói không nên lời, "chắc mẹ giận thật rồi, làm sao đây? Hix hix"nhỏ nghĩ. 

Đến lúc này thì bà Mai Hàn không nhịn được nữa cười ha hả nhìn cô con dâu đang đứng trước mặt mình. 

- haha...haha! Nhìn con kìa buồn cười chết đi được. Haha..haha! Rồi Chỉnh lại tư thế bà nói với giọng nghiêm chỉnh: Mình là 1 người nhà mà con cứ khách sáo thế là mẹ giận thật đấy, thôi không đùa với con nữa, giờ cùng mẹ đi chợ về làm bữatối nhé! Không biết các con về nên mẹ chưa chuẩn bị gì hết. 

Giờ nhỏ mới thật sự hoàn hồn, định rụng tim vì sợ rồi chứ, không suy nghĩ nhiều, nhỏ vội đáp: 

- Dạ, mẹ đợi con tí nhé! Nói xong nhỏ chạy vội lên phòng cất hành lý rồi đi chợ cùng mẹ chồng. 

*siêu Thị BigStar* 

Hiện tại, 2 mẹ con nhỏ đang trên tầng 9, nói là đi chợ cho vui nhưng thật ra là đi siêu thị ( bệnh nhà giàu, chẹp, chẹp mình thì nghèo thúi ruột đây) tung tăng mua đồ cùng mẹ, nhỏ vui lắm, lần đầu được vào siêu thị lớn như thế này cơ mà, mỗi lần đi ngang qua nhỏ chỉ dám đứng nhìn từ ngoài thôi chứ quy mô, cơ cấu bên trong thế nào làm sao nhỏ biết được, đang định với lấy hộp sữa trên bậc cao nhất, vì điều kiện về chiều cao không cho phép nên nhỏ phải khiễng chân lên... 3cm...2cm...1cm... Sắp chạm tới rồi thì nó lại bị bàn tay của ai đó cầm lấy trước, nhìn sang cái con người vô duyên cướp đồ mình, nhỏ ngạc nhiên nói: 

- ủa, sao anh lại ở đây? 

- Thì cũng như em thôi. Vũ Duy đáp rồi đưa hộp sữa ra trước mặt nhỏ: cho em này! 

- vâng, cám ơn anh! Nhỏ nhẹ nhàng cầm lấy. 

- Em đi 1 mình sao? Vũ Duy chợt hỏi. 

- Không, em đi cùng mẹ nữa, nói xong nhỏ chỉ tay về phía bà Mai Hàn. 

- Vậy à? Dẫn anh sang đó nhé, lâu rồi anh chưa gặp bác. 

- Dạ, nhỏ đáp rồi cùng Vũ Duy bước đến gần bà. 

- Cháu chào bác! Nở nụ cười thật tươi, Vũ Duy nói. 

- Duy hả con, dạo này bận lắm hay sao mà không thấy sang thăm bác vậy? Bà Mai Hàn cũng mỉm cười đáp. 

- Dạ, cũng chút chút ạ, Bác mua đồ xong chưa? 

- chắc đủ rồi con. 

- Vậy qua kia tính tiền rồi cháu đưa bác và Tiểu Quân cùng về nhé! 

- Phiền con quá! Bà Mai Hàn khẽ lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý. 

- Không có gì đâu bác, dù gì cũng tiện đường mà! Vũ Duy đáp rồi liếc nhìn sang phía nhỏ còn Nhỏ thì đang chìm đắm trong những suy nghĩ mà chẳng cần quan tâm họ nói gì. 

- - - - - - ****- - - - - 

Trên đường về, nhỏ và Vũ Duy cứ tíu tít từ trên trời đến dưới đất, chẳng hay Bà Mai Hàn đang mỉm cười về những lời nói của mình. 

- KéT!!! Chiếc xe đỗ xệch trước cửa nhà làm chấm dứt cuộc nói chuyện của 2 người, nhỏ cảm thấy Vũ Duy thân thiện và vui tính chứ không lạnh lùng như chồng mình điều này làm cho nhỏ quý anh hơn còn Vũ Duy, anh rất vui vì được nói chuyện cùng nhỏ, được nghe những câu chuyện hài hước của nhỏ làm anh cười tít mắt, hôm nay nhỏ không xưng "anh- tôi" như mọi khi mà thay vào đó là "anh- em" điều này mang đến cho anh niềm vui mới "có thể nhỏ đã dần dần chấp nhận mình với tư cách là một người bạn" anh nghĩ. thỉnh thoảng liếc qua nhỏ nhìn thấy nụ cười như tỏa ánh nắng ban mai, tim anh lại lỗi thêm 1 nhịp, phải công nhận rằng ở bên nhỏ anh mới có thể sống với con người thật của mình: tình cảm và chân thành chứ không phải mang "mặt nạ" của 1 vị tổng tài, nhưng anh cũng chẳng dám mơ tưởng gì hơn chỉ cần nhỏ sống hạnh phúc là anh vui rồi (ôi, tình yêu cao thượng) tuy không muốn nhưng anh đành phải ra về. 

- Sao không vào nhà chơi, lát hẵng về con? Bà Mai Hàn giờ mới lên tiếng. 

- Đúng đó anh, rồi ăn cơm với gia đình em luôn, nhỏ tiếp lời. 

- Thôi, cháu cám ơn, để khi khác nha bác, giờ cháu đang có việc phải đi luôn ngay đây ạ, Cháu xin phép! Vũ Duy lịch sự đáp rồi quay sang nói với nhỏ: anh về nha! 

- vâng, cám ơn anh vì đã đưa 2 mẹ con em về nhé! Nhỏ nói vọng theo khi Vũ Duy đã yên vị ngồi trên xe. 

- không có gì, em và bác cứ vào nhà đi nhé, không cần tiễn anh đâu! Nói xong, Vũ Duy cho xe khởi động rồi phóng xe đi, 

Trong lòng trào dâng bao cảm xúc mới lạ. 

Nhỏ lững thững bước theo bà Mai Hàn vào nhà thì thấy Letter Box ( Hộp đựng thư sử dụng thiết bị điện tử hiện đại, mình cũng không biết có loại này không nữa, híc,híc ) nhấp nháy dòng chữ: "01 new letter" tiến lại gần và lấy thư trong hộp, là thư của nhỏ " sao lạ vậy ta, ai gửi cho mình thế nhỉ" nhỏ nghĩ, đọc đến dòng chữ: " From: HĐTS- Trường ĐẠI HỌC QUỐC TẾ" nhỏ chợt thấy hồi hộp quá, đây chẳng phải là ngôi trường mà nhỏ thi vào tháng trước hay sao? Lướt nhanh qua nội dung bên trong, sắc mặt thay đổi 180 độ, nhỏ vui mừng la lên: 

- Á!!! Đậu rồi. 

Cùng lúc đó anh bước từ trong xe ra chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị nhỏ ôm chầm lấy 

- Em đậu đại học rồi, anh xem này! Nhỏ cười toe toét đưa giấy báo nhập học ra trước mặt anh. 

- Chúc mừng cô, giờ cô buông tôi ra được rồi chứ? Vừa giải quyết xong công việc anh đã phải về nhà nếu không chắc chẳng thể sống yên với bà mẹ. Đang mệt mà bị nhỏ quýnh lấy thế này anh cũng hơi bực bội. 

- à ừ, híc, em...xin...lỗi! Thấy bộ dạng vui mừng như trẻ con vừa được người lớn cho kẹo của mình, nhỏ vội bỏ tay khỏi người anh, mặt đỏ lên vì xấu hổ. Rồi cùng anh bước tiếp vào nhà. 

( Mình xin giới thiệu tí nhé: Đại học Quốc tế là ngôi trường liên doanh giữa Việt Nam- Mĩ- Anh- Pháp và các nước trong khu vực Đông nam Á , chỉ những người thật sự tài giỏi mới có thể vào đây học vì điểm đầu vào rất cao) 

Niềm vui của nhỏ vẫn còn đang trong giai đoạn cao trào, đã không biết bao nhiêu lần tự nói với lòng mình đây là sự thật mà sao nhỏ cứ có cảm giác như 1 giấc mơ, nếu đó chỉ là mơ thôi thì nhỏ mong rằng mình đừng bao giờ tỉnh lại nữa. 

Thấy cô con dâu cứ tủm tỉm cười từ nãy tới giờ, bà Mai Hàn bèn hỏi: 

- Tiểu Quân, có chuyện gì mà con vui quá vậy? 

- Dạ, con vừa nhận được giấy nhập học từ trường đại học Quốc Tế, con đỗ vào khoa Tiếng anh kinh tế quốc tế rồi mẹ! Hihi, nhỏ cười đáp. 

- Đúng là chuyện vui mà, con giỏi quá! phải ăn mừng chứ nhỉ, mẹ con mình làm 1 bữa ra trò nhé? 

- Dạ, hihi! Nói xong nhỏ tung tăng theo mẹ chồng vào bếp.

Chương 5

Tắm xong, xuống đến nơi đã thấy đầy ắp thức ăn đặt trên bàn, khẽ nhíu mày anh nói với mẹ mình: 

- Sao mẹ chuẩn bị nhiều chi cho cực vậy? 

- Có gì đâu con, toàn là Tiểu Quân làm đó chứ, mẹ chỉ phụ giúp con bé tí thôi. Bà Mai Hàn đáp. 

Anh liếc nhìn đưa ánh mắt nghi ngờ sang phía nhỏ tỏ vẻ "có thật không?" còn nhỏ thì không nói gì mà chỉ mỉm cười gật đầu để xác nhận lời mẹ chồng nói. 

Bữa ăn cứ thế diễn ra trong không khí vui vẻ của mọi người, chợt bà Mai Hàn lên tiếng: 

- Mẹ có chuyện muốn nói với các con. 

- Có chuyện gì thế mẹ? 2 người còn lại đồng thanh. 

- à...cũng chẳng có gì nghiêm trọng đâu, mẹ sẽ sang Nhật sống 1 thời gian. 

- Sao cơ? Tiếp tục đồng thanh. 

- Sao mẹ lại sang Nhật? Anh tiếp tục hỏi. 

- Chẳng lẽ sống với bọn con, mẹ không thoải mái sao? Hay con có gì không làm mẹ hài lòng? Nhỏ tiếp lời. 

- Không phải thế đâu con, chả là công ti nhà mình bên đó đang có chút rắc rối, sức khoẻ ba con lại không được tốt cho lắm nên mẹ muốn sang phụ giúp_ ngậm ngừng 1 lúc bà nói tiếp_ khi nào mọi việc ổn thoả mẹ sẽ về thăm các con. 

- Mẹ nói thật nha mẹ, con sẽ nhớ mẹ lắm! Nhỏ nói mà gần như sắp khóc. 

Khẽ xoa đầu nhỏ bà nói: 

- Cái con bé này, mẹ đi chứ có phải đi chết luôn đâu, không có mẹ ở nhà các con phải tự biết chăm lo cho mình, không được cãi nhau, nghe chưa? Còn con_ nhìn về phía anh_ vợ con còn nhỏ chưa hiểu biết mọi chuyện, con phải nhường nhịn, không được bắt nạt nó, mẹ biết con làm gì là chết chắc với mẹ. Bà đe doạ. 

- Vâng, con biết rồi mẹ, anh ỉu xìu đáp. 

Nhỏ ôm lấy bà, những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra, lại phải xa 1 người mà mình yêu quý, nhỏ chẳng muốn tí nào. "Mẹ đi rồi, anh có đối sử tốt với mình như lời anh nói? trước đây vì mẹ mà anh cưới mình liệu bây giờ không có mẹ ở đây nữa anh sẽ bỏ mình như vứt 1 đống rác?, chắc như vậy thôi, mình chẳng là gì của anh cả" nhỏ chợt thấy lo lắng, khẽ dụi đôi mắt còn ướt đẫm, nhỏ nói với bà: 

- Mẹ đừng lo, con sẽ chăm sóc anh ấy chu đáo, mẹ nhớ bảo trọng nha, không được làm việc quá sức đâu đó! Mẹ về thăm bọn con sớm sớm nha!hức...hức! 

- Rồi, mẹ hứa với con, được chưa? Thôi nín đi, mai còn tiễn mẹ ra sân bay nữa! Nhìn nhỏ như vậy bà chẳng biết phải làm sao, bà cũng quý nhỏ lắm chứ, cô con đâu bé bỏng của bà sinh ra đã phải chịu nhiều thiệt thòi, bà chỉ mong rằng con trai mình sẽ bù đắp lại cho nó thôi, nhưng sao điều đấy bà cảm thấy xót xa quá. 

- Dạ! Nhỏ đáp mà mắt vẫn còn rưng rưng nước mắt. 

Cuộc sống vẫn thế tiếp diễn, đã 1 tuần trôi qua kể từ ngày bà Mai Hàn sang nhật, nhỏ và anh tuy là sống chung nhà, nằm cùng phòng nhưng rất ít có thời gian nói chuyện, hằng ngày anh đã phải đi từ sáng sớm và tối khuya mịt mới về nhưng như thế nhỏ lại cảm thấy dễ chịu hơn, vì có đối mặt với anh nhỏ cũng chẳng biết nói gì, còn anh thì vẫn coi nhỏ như là cái kim trong mắt. 

Chợt nhìn qua lớp kính cửa sổ trong phòng, trên tít ngọn cây kia 2 con chim bố và mẹ đang sải rộng đôi cánh để che mưa cho các con của mình nằm trong chiếc tổ nhỏ bé, lòng nhỏ lại nhen nhóm lên ước mơ về 1 gia đình hạnh phúc, nghĩ về thực tại nhỏ khẽ mỉm cười chua chát, lắc đầu xua đi những suy nghĩ nhỏ lại bắt tay vào những công việc của 1 ngày mới. 

Hôm nay cũng giống như bao ngày khác, những tia nắng đầu tiên lọt vào phòng là lúc nhỏ thức dậy, nhưng đối với nhỏ đây lại là 1 ngày đặc biệt bởi vì hôm nay chính là ngày nhập học đầu tiên tại ngôi trường mới, 1 mình đi bộ tới trường ( vì nhà gần trường vả lại đi bộ cho khoẻ người, hehe) trong lòng với bao cảm xúc: hồi hộp, lo lắng... Ngơ ngác bước vào cổng, nhỏ thật sự ngạc nhiên về quy mô ở đây, phải nói thế nào nhỉ? Rất đẹp và lộng lẫy, đây chính là môi trường lý tưởng thu hút tất cả các bạn sinh viên không những trong nước mà còn cả ngoài nước, mải ngắm nghía mà quên mất nhiệm vụ mình tới đây làm gì, không biết khoa tiếng anh kinh tế quốc tế nằm ở đâu đây? Nhỏ loay hoay mãi mà không tìm ra, chợt thấy có người lướt qua bên cạnh, nhỏ vội chạy lại hỏi: 

- Xin lỗi, bạn có thể cho mình hỏi tí được không? 

- Ừ, bạn muốn hỏi gì? Anh chàng khẽ nheo mắt nhìn người con gái xinh đẹp đang đứng trước mặt mình. 

- À, mình là sinh viên mới, bạn có thể chỉ cho mình khoa tiếng anh kinh tế quốc tế nằm ở đâu được không? 

- oh, vậy mình học cùng khoa rồi, đi theo mình nhé! Anh chàng vui vẻ đáp. 

- Thật sao? Cám ơn bạn nha! Hihi! 

- Ừ, không có gì đâu, mình cũng đang tới đó mà. 

Cứ như thế tiếp tục nói chuyện suốt quãng đường tới giảng đường, ngạc nhiên hơn hai người lại học cùng lớp, chẳng mấy chốc mà 2 người trở thành bạn thân ( cái này nhỏ nghĩ thôi nha chứ người ta tớ ứ biết, hihi) qua tiếp xúc nhỏ biết được bạn mình tên Gia Hoàng, là con trai duy nhất và cũng chính là người thừa kế của tập đoàn Friends - Tập đoàn hoạt động chủ yếu trong lĩnh vực nhà hàng và khách sạn. 

- Tiểu Quân, mình đưa cậu về nhé! Gia Hoàng hỏi khi kết thúc buổi học, nói là buổi học chứ thực ra ngày đầu tiên chủ yếu là để làm quen giữa các thầy trò thôi. 

- Thôi phiền cậu lắm, tớ đi bộ được rồi. Nhỏ đáp. 

- Có gì đâu, chẳng lẽ cậu không xem mình là bạn? Vả lại tớ cũng chỉ muốn biết nhà cậu ở đâu thôi mà. Gia Hoàng tiếp tục nài nỉ. 

- Nhưng...nhưng mà..! Chưa để nhỏ nói hết câu Gia Hoàng đã vội nói tiếp: 

- Đợi mình vào lấy xe tí nhé! Đứng yên đấy. Nói rồi cậu chạy vụt ra bãi để xe để lại mình nhỏ đứng thẫn thờ giữa cổng trường. 

5 phút sau Gia Hoàng bước ra cùng chiếc Novor màu trắng. Nhỏ còn chưa biết phải làm gì thì đã nghe giọng nói của cậu vang lên: 

- Lên xe đi!

- Mình...mình tự về được rồi, nhỏ lý nhí đáp. 

- Thôi lên đi nào, liếc nhìn đồng hồ, cậu nói tiếp: cũng muộn rồi đấy. 

Nhỏ hết cách, đành ỉu xìu ngồi lên xe, đọc địa chỉ nhà cho Gia Hoàng đưa về. 

Đến trước cửa nhà, bước xuống xe, nhỏ nói với cậu: 

- Cám ơn cậu đã đưa tớ về nhé! 

- Thôi cậu vào nhà đi, không có gì đâu, mai gặp lại, bye nhé! 

Nhìn chiếc xe khuất khỏi tầm mắt nhỏ mới chậm rãi bước vào nhà, chợt: 

- Anh chàng đẹp trai lúc nãy là ai thế? Bạn trai cô à? Cô cũng ghê quá nhỉ? Nhìn nhỏ với ánh mắt không mấy thiện cảm anh lên tiếng. 

- Không, không phải như anh nghĩ đâu, bọn em chỉ là bạn học thôi, cậu ấy đưa em về là vì...vì... Nhỏ chưa kịp nói hết câu thì anh đã xen vào. 

- Thôi, không cần phải giải thích, tôi không quan tâm. 

Những câu nói của anh cứ như gáo nước lạnh tạt vào mặt nhỏ, đau quá, rát quá nhưng sao nhỏ không thể khóc nhỉ? Gạt sang 1 bên, nhỏ hỏi anh: 

- Anh ăn gì chưa? Để em vào làm cho anh ăn nhé! 

- Tôi ăn với Kiều Phương rồi, cám ơn! Nói xong anh quay lưng bỏ lên phòng. 

Lúc nào cũng thế, anh luôn lạnh lùng, chưa bao giờ nói 1 câu tử tế với nhỏ, nhỏ buồn nhưng vẫn cắn răng chịu đựng. 

Reng!!! Reng!!! Reng!!! Tiếng chuông điện thoại làm xua tan suy nghĩ của nhỏ. 

- Alô! 

- Cô có phải là Tiểu Quân, người nhà của bà Hoàng Hải Yến? Đầu giây bên kia hỏi. 

- Vâng, là tôi, có chuyện gì vậy? Như có thể cảm nhận được chuyện gì không hay sảy ra, nhỏ thấy lo lắng vô cùng. 

- Hiện tại mẹ cô đang nguy kịch, cần phải mổ gấp, đề nghị cô đến ngay bệnh viện Trung Ương để làm giấy tờ và đóng chi phí cho cuộc phẫu thuật là 50 triệu. 

tít tít tít! Nhỏ tắt máy, lo lắng, đau khổ vỡ oà, vô cảm trước thực tại nhỏ đứng hình trong vài giây như không thể tin vào những gì mình đang nghe. cần phải đến bệnh viện gấp, lấy đâu ra đủ số tiền 50 triệu trong khi bản thân chẳng còn đồng nào? Không suy nghĩ gì được thêm, nhỏ sẽ bất chấp tất cả để cứu mẹ, không còn nhiều thời gian nữa, nhỏ chạy nhanh lên phòng, 

- Anh...anh có thể cho em mượn 50 triệu được không? Em đang cần gấp, em hứa sẽ trả lại anh khi kiếm đủ số tiền. Nhỏ nhìn anh với ánh mắt van nài. 

- Tôi biết ngay mà, cô cũng như bao người đàn bà khác thôi, cũng chỉ là hạng ti tiện bần hèn vì tiền, đây 50 triệu, không cần trả lại đâu. Anh rút trong ví ra tấm séc dụi vào tay nhỏ nhìn với ánh mắt khinh bỉ.

Chương 6

Người con gái đứng trước mặt anh đây, đã có lúc anh nghĩ rằng cô ấy trong sáng, thuần khiết, nhưng thật sư hôm nay những suy nghĩ đó đã hoàn toàn sụp đổ trong anh. Cũng thế thôi, tất cả cũng chỉ vì tiền! 

- Không...không phải thế! Mẹ..mẹ em đang...! Nhỏ chưa nói hết câu anh đã quay lưng đi, sao lại không để nhỏ nói nguyên do chứ? Nhỏ đâu phải là người như vậy, từ khi cưới anh đến giờ nhỏ có bao giờ đỏi hỏi anh cái gì đâu. Nước mắt ơi mi đừng rơi nữa, nhỏ đau khổ, nổi tủi nhục ngày càng dâng lên, anh khinh thường, chà đạp nhỏ nhưng mặc kệ, giờ nhỏ không có thời gian để quan tâm, tính mạng của mẹ là quan trọng nhất. Nhỏ phải mạnh mẽ lên, không thể yếu đuối như thế mãi được. 

*Bệnh Viện 

sau 2 giờ chờ đợi trong căng thẳng, phấp phỏng lo âu, cuối cùng cửa phòng phẫu thuật cũng bật mở, thấy ông bác sĩ đi ra, nhỏ vội chạy lại nắm tay ông hỏi: 

- Bác sĩ, mẹ...mẹ cháu có sao không? 

Nhìn ánh mắt van nài, chứa đựng sự lo lắng của nhỏ đang mong chờ câu trả lời từ mình, ông cảm thấy xót thương cho cô gái này quá, tuy không muốn nhưng ông đành phải nói ra câu nói quen thuộc, là bác sĩ trong nghề lâu năm chẳng lẽ ông không hiểu được nỗi đau khi mất đi người thân. 

- Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức, vì thể trạng của mẹ cô quá yếu với lại khi đưa vào đây thì đã hơi muộn nên...nên...! Ngậm ngừng 1 lúc ông nói tiếp: đây là những lời mẹ cô muốn gửi tới cô, chúng tôi đã ghi lại. 

Run rẩy cầm lấy tờ giấy từ tay ông bác sĩ nhỏ không muốn tin vào sự thật này nữa, tàn nhẫn quá, mở tờ giấy ra, bên trong chỉ vẻn vẹn vài dòng: 

" Con gái của mẹ, mẹ biết khi con đọc được những dòng chữ này là lúc mẹ không còn nữa, con sẽ đau buồn nhiều lắm nhưng mẹ mong con hãy cố gắng vượt qua mà hướng về tương lai phía trước, con phải sống hạnh phúc không chỉ cho con mà còn cho cả cuộc đời dang dở của mẹ nữa, như thế mẹ mới có thể yên lòng. Cuối cùng mẹ muốn gửi lời xin lỗi đến con, vì mẹ mà con phải khổ nhiều rồi, không giúp được gì cho con mà mẹ lại ra đi như thế này. Mẹ ở trên thiên đàng sẽ luôn dõi theo bước chân con! 

Mẹ yêu con!" 

Những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra, người thân duy nhất cũng đã bỏ mình, nhỏ khuỵu xuống, đau khổ, cay đắng, chua xót...không muốn cảm nhận gì nữa, nhỏ chỉ ước rằng mình có thể đi theo mẹ mà thôi, một mình trong cái xã hội này, không còn người thân thích, liệu nhỏ có thể sống hạnh phúc như lời mẹ nói? Nhỏ còn phải chịu đựng thêm bao nhiêu nỗi đau nữa? Có còn can đảm để bước tiếp? 

Sau khi lo hậu sự cho mẹ nhỏ mới về nhà, 2 ngày rồi, 2 ngày từ khi mẹ xa nhỏ, những kí ức về ngôi nhà ở ngoại ô thành phố cùng tiếng nói cười của 2 mẹ con luôn xuất hiện trong tâm trí, nhỏ thấy nhớ mẹ quá. Khẽ thở dài rồi lẳng lặng vào bước vào nhà. 

- Cô đi đâu giờ này mới về? Có tiền thì đi suốt giờ hết tiền rồi mới biết đường về nhà à, đừng hòng đòi hỏi gì thêm, tôi chỉ có thể cho cô được thế thôi? Anh từ cầu thang bước xuống, nhếch mép cười nhìn nhỏ bằng ánh mắt coi thường. 

- Em...em...,nói đến đây nhỏ không cảm nhận được gì nữa, người mềm nhũn, nhỏ ngã xuống. Cũng đúng thôi, từ khi mẹ mất có nghĩa là 2 ngày rồi chứ không phải ít nhỏ có ăn uống gì đâu. 
 

- Cô...cô làm sao vậy?anh hốt hoảng vội chạy lại bế nhỏ lên phòng rồi gọi bác sĩ. 

- - - - 

- Cô ấy không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ bị suy nhược cơ thể thôi, cố gắng ăn uống đầy đủ và nghỉ ngơi trong vài ngày là khỏi. Câu nói của bác sĩ sau khi khám tổng quát cho nhỏ, anh thở phào nhẹ nhõm tiến bác sĩ ra ngoài rồi quay lại phòng, nhìn sâu vào gương mặt xanh xao, người nhỏ như gầy hẳn đi, anh chợt thấy mình có lỗi, trong lòng với bao nhiêu cảm xúc hỗn tạp anh cũng chẳng biết đó là gì. không thấy nhỏ về nhà anh cũng lo lắng lắm chứ nhưng vì lòng tự cao của mình anh không cho phép nó biểu hiện ra ngoài. 

Vài ngày sau dưới sự quan tâm chăm sóc đặc biệt của anh, nhỏ đã hồi phục và có thể đi học trở lại bình thường, vừa nhập học 1 ngày đã nghỉ đi gần 1 tuần, nhỏ hứa với lòng mình sẽ phải cố gắng hơn. bước vào lớp, chưa kịp định thần lại thì đã bị anh chàng Gia Hoàng tra khảo: 

- Sao mấy hôm nay cậu không đến lớp vậy? Cậu có biết mình lo lắng cho cậu lắm không hả?_Quả thực không thấy nhỏ, cậu cảm thấy rất lo lắng, qua nhà tìm, nhấn chuông thì không ai ra mở cửa. 

- Mình xin lỗi, mình có chút việc. Nhỏ ấp úng rồi vội lản sang chuyện khác: 

- à, cậu có biết chỗ nào cần tuyển nhân viên làm việc bán thời gian không? 

- Sao? Cậu muốn đi làm thêm à? Cậu ngạc nhiên hỏi. 

- Ừ, mình đang cần tiền trả nợ. 

- Có nhiều lắm không? Hay để mình giúp nhé! 

- Thôi, tớ không muốn mắc nợ ai nữa đâu, tớ sẽ kiếm tiền bằng chính đôi tay của mình, cũng không nhiều lắm đâu chỉ 50 triệu thôi, nhỏ đáp mà mắt cứ nhắm lại, 50 triệu đối với người khác là ít thật nhưng đối với nhỏ đó lại là cả 1 gia tài với lại nhỏ không muốn bị ai khinh thường nữa, 1 lần là quá đủ rồi. 

- Ừ, tớ hiểu, thế này nhé, khách sạn mình quản lý hiện đang cần tuyển nhân viên phục vụ phòng, nếu không chê cậu có thể vào làm. Cậu vui mừng đáp vì được tiếp cận nhỏ nhiều hơn mà. 

- Thật sao? Cám ơn cậu nhiều nhé! Cậu yên tâm, tớ sẽ chăm chỉ làm, không làm cậu thất vọng đâu. Hihi! Nhỏ cũng hớn hở không kém. 

- Tất nhiên, khi nào cậu có thể đi làm? 

- Thứ 2 tuần sau nhé! 

- Okie! Vậy là còn 2 ngày nữa! 

- Ù, thui vào học rồi kìa, kết thúc cuộc nói chuyện, nhỏ vui lắm, có việc làm rồi sẽ nhanh chóng có đủ tiền trả anh, lúc đó anh sẽ không kinh thường mình nữa, nhỏ nghĩ. 

Hôm nay có thể coi là 1 ngày đẹp trời vì thế khiến cho tâm trạng của con người ta tốt hơn chăng? Ngoài kia những tia nắng đang mỉm cười khoe ánh sáng đẹp của mình để vui đùa cùng gió mà đâu hay biết rằng dù mình có đẹp đến mấy thì cũng có lúc bị mây che khuất còn gió thì vĩnh cửu mãi trường tồn, nắng ấm áp, dịu dàng, luôn chiếu sáng về 1 phía_ gió mạnh mẽ quật ngã tất cả những gì cản trở bước chân mình, giận dữ đến điên cuồng nhưng lại là "đứa con của ngao du", gió kết hợp với nắng khiến cho người ta cảm thấy thoải mái rồi khi mưa xuống, gió gào thét làm người ta khó chịu, có phải gió đang nhớ nắng hay không? Nhưng sao gió luôn thường xuất hiện cùng mưa? là vì nắng quá yếu ớt không thể bảo vệ tình yêu của mình hay vì gió quá phong lưu, luôn đa nghi không cho nắng cơ hội yêu? 

Reng!!! Reng!! 

Tiếng chuông báo hiệu 5 tiết học nhàm chán đối với mọi người nhưng đối với nhỏ thì rất thú vị kết thúc. Ủ rũ bước khỏi lớp, Gia Hoàng cũng theo sau đến cổng trường nhỏ thật sự ngạc nhiên khi thấy bóng dáng quen thuộc đứng đó, dáng người cao, khuôn mặt đẹp trai ấy đang là tâm điểm chú ý của mọi người. Thấy nhỏ đứng đờ người ra Gia Hoàng hỏi: 

- Có chuyện gì thế? 

Cùng lúc đó anh tiến lại, nhỏ chưa kịp trả lời thì đã bị anh kéo tay đi, Gia Hoàng cũng không kém, vội kéo tay kia lại: 

- Anh làm gì vậy? 

- Bỏ tay ra_anh quát. 

- Anh là ai, Anh có quyền gì mà kéo cô ấy đi ? 

- Tôi bảo cậu bỏ ra cậu có bỏ không? 

- Tôi không bỏ, tôi đang hỏi anh đấy. 

- Tôi là chồng cô ấy, giờ cậu bỏ ra được rồi chứ? Vỗn dĩ không định nói ra nhưng có vẻ anh chàng này lì quá anh đành phải nói. 

Đùng! 1 tiếng sét đánh trúng tim cậu, anh ta vừa nói gì chứ? Chồng của nhỏ ư? Vậy là Tiểu Quân đã có chồng? Bao nhiêu ước mơ, hi vọng của cậu giờ tan thành hư vô. Từ từ bỏ tay ra nhìn bóng dáng nhỏ bước theo người khác, lòng cậu tan nát, sao cô ấy không lên tiếng nói với cậu đây không phải là sự thật? Không, cậu không tin, cậu nhất định phải điều tra rõ chuyện này. 

2 người đã yên vị ngồi trên xe mà không gian im lặng vẫn bao trùm, lần đầu thấy anh thừa nhận là chồng mình, nhỏ cũng không biết nên vui hay buồn nữa, từ khi nhỏ bị ốm anh không còn hay lạnh lùng như xưa, những cử chỉ quan tâm của anh làm nhỏ thấy cảm kích vô cùng, hôm nay anh lại đến trường đón nhỏ nữa chứ, như hiểu được những gì nhỏ nghĩ, anh lên tiếng: 

- Cô đừng hiểu lầm chỉ là tôi có chút việc phải qua đây, sẵn tiện thấy cô đang tan trường nên đợi thôi_ nói là như vậy chứ thật ra là vì anh lo cho sức khoẻ của nhỏ vừa mới khỏi ốm sợ lại tái phát nên dành chút thời gian để qua đón, nhìn thấy Gia Hoàng đi kè kè bên nhỏ không hiểu sao anh lại cảm thấy tức, hạnh động lúc nãy của mình chính anh cũng không giải thích được vì sao mình lại làm vậy nữa. 

- À...ừ cám ơn anh! lí nhí đáp. Nhỏ lại buồn nữa rồi, sao những câu nói của anh hay làm nhỏ buồn vậy nhỉ? Cứ như thế mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ riêng mà đến nhà lúc nào không hay. 

1 tháng sau. 

Cuộc sống vẫn êm đềm trôi qua dù có bận học và phải đi làm thêm (à quên nói với các bạn là nhỏ giấu anh đi làm vì thế anh không biết vụ nhỏ đi làm thêm) nhưng nhỏ vẫn luôn chăm lo cho anh từng chút 1. nhân dịp nhận tháng lương đầu tiên, nhỏ muốn tạo cho anh bất ngờ. 

- Anh à? Hôm nay anh rảnh không? 

- không, tôi có việc bận rồi, cô có chuyện gì à? 

- Vâng, à không, không có gì đâu, em ra ngoài đây. Buồn bã bước ra, định rủ anh cùng đi mua đồ mà anh lại bận mất, nhỏ đành phải đi 1 mình dù trong lòng không muốn chút nào. 

Sải bước trên con đường dài, gió phả vào mặt làm nhỏ cảm thấy tâm hồn thanh thản hơn đã bao lâu rồi nhỏ không được thoải mái như thế này nhỉ? Nhỏ cũng không biết nữa, đi và cứ thế bước đi mà thôi, có tiếng gọi sau lưng, nhỏ quay lại, là Gia Hoàng: 

- Cậu đi đâu vậy? Nhỏ hỏi. 

- Tớ đi dạo phố ý mà, còn cậu?

- Mình định đi mua ít đồ à. 

- Thế sao? Cần người xách đồ không? Tớ làm từ thiện. Cậu tươi cười nhìn nhỏ. 

- Tất nhiên rồi, tại sao không, hìhì. 

Nhỏ dẫn cậu đến 1 shop thời trang lớn gần đó, ngạc nhiên khi nhỏ dẫn mình vào quầy dành cho nam, cậu hỏi: 

- Không phải mua đồ cho cậu à? 

- Không, mình định mua 1 cái áo sơ mi tặng người ta mà không biết nên chọn cái nào, cậu giúp mình nhé! Ở đây nhiều mẫu mã đẹp quá! 

- Ừ, ngậm ngừng đáp, thấy nhỏ vui vẻ như vậy cậu cũng không nỡ hỏi gì thêm, đầu óc có phải thuộc dạng thiểu não đâu mà cậu lại không biết người nhỏ muốn tặng là ai, nghĩ đến đây cậu lại cảm thấy buồn từ khi biết được sự thật về cuộc hôn nhân của nhỏ cậu vẫn luôn âm thầm quan sát và hi vọng rằng 1 ngày nào đó nhỏ sẽ hiểu được tấm lòng và cho cậu 1 cơ hội mà sao nhỏ vô tâm quá. 

Sau 1 hồi "lục tung cả shop lên" nhỏ cũng chọn được 1 cái ưng ý mà nhỏ cho rằng nó hợp với anh, hớn hở xách món quà đã được gói cẩn thận theo Gia Hoàng vào quán cafe, nhỏ khựng lại khi thấy chồng mình đang ngồi đó cùng Kiều Phương, chẳng hiểu sao nước mắt nhỏ lại 1 lần nữa rơi, tuy biết rằng anh và cô ấy đang yêu nhau mà sao nhỏ vẫn thấy đau lòng quá, công việc mà anh bận là đây ư? Hiểu ra vấn đề đang sảy ra, Gia Hoàng vội kéo nhỏ ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, dùng tay lau đi những giọt nước mắt đang chảy dài trên đôi gò má xinh đẹp kia, cậu tức giận thay cho nhỏ, định quay lưng bước tới bàn anh thì bị nhỏ cầm tay lại nhìn cậu với ánh mắt van nài: 

- Đừng! 

- Cậu bỏ tay ra, sao lại không để tớ cho anh ta 1 bài học? 

- Không, không có gì đâu, cậu ngồi xuống đây đi_nhỏ chỉ vào chiếc ghế đối diện mình. 

- Không có gì thật không? Sao cậu ngốc quá vậy? sao không cho người khác và cũng là cho cậu 1 cơ hội, cậu cũng nhìn thấy rồi đó, anh ta sẽ không bao giờ yêu cậu đâu? Tức giận, cậu nói mà như mắng vào mặt nhỏ. 

- Tớ biết, nhưng tớ có thể chịu đựng được, cậu không cần phải lo cho tớ đâu, thôi mình về đi, tớ cảm thấy không được khoẻ cho lắm. 

Thấy nhỏ buồn như thế cậu cũng đau không kém, hơn ai hết cậu có thể hiểu được cảm giác trái tim người mình yêu không thuộc về mình. 

Hành động của hai người từ khi bước vào quán đều được thu vào ánh mắt của 1 người, khi nhìn cảnh "tình củm" kia anh ta nắm tay lại thành hình nắm đấm trong vô thức lúc nào không hay, thấy vậy cô gái bên cạnh lên tiếng: 

- Anh sao thế? 

Không thấy tín hiệu trả lời, cô vẫy tay trước mặt anh và nói với tần số lớn hơn vừa nãy: 

- Thanh Lâm, anh làm sao vậy? 

Lúc này anh mới trở về thực tại, nói với Kiều Phương: 

- Em nói gì?

- Nãy anh nghĩ đi đâu mà em nói anh không nghe vậy? 

- Không có gì đâu, anh đang lo về mấy dự án ở công ty thôi. Chẳng hiểu vì sao anh lại nói dối, là nói dối Kiều Phương hay nói dối lòng mình chính anh cũng không biết, chỉ biết rằng nhìn nhỏ đi cùng người đàn ông khác là anh thấy khó chịu và giận nhỏ ghê gớm. 

Tối đến, không khí ngột ngạt lại càng trở nên căng thẳng hơn, không biết phải nói làm sao khi tặng món quà, nhỏ cảm thấy hồi hộp quá, nghĩ đến chuyện lúc sáng vẫn còn buồn nên tốt nhất là không tặng trực tiếp, nghĩ vậy nhỏ mang hộp quà lên đặt trên bàn làm việc cho anh. 

Thấy hộp quà nhỏ vừa đặt trên bàn làm việc của mình, anh nhếc mép cười khinh bỉ "cô tưởng rằng làm như vậy tôi sẽ nghĩ tốt về cô sao? Chắc cũng ăn cắp tiền của mình đi mua thôi chứ cô ta làm gì có tiền" anh nghĩ rồi cầm lấy vứt vào tủ mà không cần biết bên trong đựng gì. 

Cứ ngỡ rằng anh sẽ mặc chiếc áo hôm qua mình mua tặng mà nhỏ cảm thấy hồi hộp, "không biết anh mặc có vừa không, có đẹp không nữa" những suy nghĩ đó cứ theo nhỏ từ tối qua tới giờ, chợt thấy anh xuống lầu, đi lướt qua như không hề có sự tồn tại của mình sao nhỏ thấy thất vọng quá, lòng nặng trĩu như mang cả đống sắt vậy, sao anh có thể vô tâm với nhỏ như thế chứ? Chán nản, nhỏ cũng bước ra khỏi nhà bắt đầu 1 ngày mới không mấy niềm vui. 

Quãng đường tới trường không còn xa lạ gì với nhỏ nữa, hàng cây ven đường cũng quen dần với bóng dáng của 1 cô bé bước đi mang theo những nỗi buồn khó tả. Không gian đang yên tĩng bỗng bị ai đó phá đám bằng tiếng nói lanh lảnh: 

- Mày là cái thá gì mà dám làm bẩn giày tao? 

- Em xin lỗi, em không cố ý_ tiếng của 1 cậu bé khoảng chừng 10 tuổi đang run rẩy trước thái độ hung dữ của cô gái đứng trước mặt mình. 

- Bốp!!! Này thì không cố ý. Cô gái tát cậu bé 1 cái. 

Thấy cảnh này nhỏ vội chạy lại kéo cậu bé đứng dậy: 

- Em có làm sao không? 

- hức...hức, em không sao, cám ơn chị, thằng bé nói mà vẫn còn run rẩy bẩy. 

Kiều Phương nhìn 2 người tỏ vẻ kinh bỉ: 

- Đúng là hạng nghèo hèn như các người biết yêu thương nhau quá nhỉ?. 

Câu nói của Kiều Phương làm nhỏ tức giận thật sự. 

- Bốp!!! Chị quá đáng lắm rồi đấy, thằng bé có tội gì mà chị đánh nó. Không thể kiềm chế được hành động của mình nhỏ tát Kiều Phương. 

Đang định giơ tay tát lại nhỏ thì cô ta thấy anh tiến lại phía mình, giả vờ ôm mặt tỏ vẻ đau đớn, khóc thút thít nói: 

- Anh...anh..hức...hức, cô ta hùa với thằng nhỏ này bắt nạt em...hức...hức. Nói xong cô ta chỉ tay về phía nhỏ và thằng bé. 

Nhỏ đứng bất động khi thấy ánh mắt hung dữ của anh nhìn mình. 

- Em...em...! Đang định giải thích thì anh nói:
 

Phải đi qua những giông bão thì ta mới biết trân trọng những ngày nắng đẹp

Từ khóa liên quan

Tin Hot

Khi đàn ông nói không muốn công khai mối quan hệ vì bất kỳ lý do gì cũng đừng bao giờ tin

Khi đàn ông nói không muốn công khai mối quan hệ vì bất kỳ lý do gì cũng đừng bao giờ tin

Yêu +
24 giờ trước

Đàn ông mà giữ kín mối quan hệ yêu đương với một người con gái thì chỉ tồn tại duy nhất 2 lý do: một là anh ta xác định bạn không phải là mối quan hệ lâu dài mà anh ta muốn, hai là anh ta có quá nhiều mối quan hệ mập mờ để có thể công khai mối quan hệ với bạn.

Kết hôn rồi, có phải các cặp đôi thường ít hẹn hò với nhau?

Kết hôn rồi, có phải các cặp đôi thường ít hẹn hò với nhau?

Yêu +
24 giờ trước

Những cặp đôi sau khi kết hôn vẫn dành cho nhau những cử chỉ lãng mạn và thường xuyên hẹn hò với nhau sẽ hạnh phúc hơn những cặp vợ chồng ít có khoảng riêng với nhau.

Từ cách nhìn mới lạ của gái ế khiến chúng ta phải 'gật gù'

Từ cách nhìn mới lạ của gái ế khiến chúng ta phải 'gật gù'

Yêu +
24 giờ trước

Thời nay, phụ nữ vẫn đang phải sống trong một khuôn khổ, bị gò bó trong một giới hạn với những vai trò truyền thống, và bắt buộc những mối quan hệ của cô chỉ có thể luẩn quẩn bên người đàn ông? Đã đến lúc phải giải phóng tư tưởng cổ xúy đó rồi.

Sau kết hôn, phụ nữ đừng đóng lại cánh cửa sự nghiệp riêng mình

Sau kết hôn, phụ nữ đừng đóng lại cánh cửa sự nghiệp riêng mình

Yêu +
24 giờ trước

Cuộc sống của chúng ta có hạnh phúc viên mãn hay không đều phụ thuộc vào cách nhìn nhận của mỗi người. Đừng nghĩ rằng, sau khi kết hôn bạn phải ở nhà lo cơm nước cho chồng cho con mà bị bó buộc bởi 4 bức tường xung quanh, hãy có sự nghiệp đáng tự hào của riêng mình.

Nói một đằng… nhưng đăng status một nẻo thì chỉ có thể là chị em con gái mà thôi

Nói một đằng… nhưng đăng status một nẻo thì chỉ có thể là chị em con gái mà thôi

Yêu +
24 giờ trước

Nếu bạn chỉ nhắn vỏn vọn 1 câu "em có ổn không?" mà nàng trả lời "Em ổn/ Em không sao, anh đừng lo"... thì chắc chắn đang có giông bão bên trong nội tâm và liệu thần hồn mà mua vui cho cô nàng ngay lập tức nếu không muốn dở khóc dở cười.

1