1 1

Truyện ngôn tình: Hôn nhân sắp đặt (Phần 3)

Yêu + Phở nương nương 1507609784

Hãy cùng đón đọc truyện ngôn tình đang được đón nhận rất nhiệt tình trên mạng xã hội hiện nay: Hôn nhân sắp đặt.

Chương 7

- Thôi, tôi biết hết rồi, cô không cần phải nói gì thêm đâu, đừng để tôi nhìn thấy cảnh này 1 lần nữa, không là...cô biết rồi đó, đụng vào người tôi yêu cô không yên với tôi, cô nên biết thân biết phận của mình thì hơn. Anh nói với nhỏ bằng giọng tức giận, thật ra anh chỉ nhìn thấy từ đoạn nhỏ tát Kiều Phương thôi và vì từ xa nên không biết được nội dung câu chuyện giữa 2 người.

Những câu nói vừa phát ra từ miệng anh như có ai đó dùng dao đâm thẳng vào tim nhỏ vậy,"cô nên biết thân biết phận mình thì hơn" câu nói đó cứ văng vẳng trong đầu, nhỏ đau, phải nhỏ đau lắm, nước mắt cứ thế rơi, còn nỗi đau nào hơn như vậy nữa, Kiều Phương đứng nhìn nhỏ mà mừng thầm trong lòng, bỗng:

- Bốp!!! 1 cú đấm giáng xuống mặt anh, là Gia Hoàng, cậu đã chứng kiến cảnh này từ đầu, lần này cậu quyết không nhường nhịn nữa, nhìn nhỏ đau khổ như vậy, cậu không chịu nổi:

- Đây chỉ là cảnh cáo thôi, lần sau còn làm tổn thương Tiểu Quân thì đừng trách tôi vô tình, à còn nữa, việc này cứ hỏi cô người yêu bé bỏng của anh đi nhé, xem cô ta đã làm chuyện gì "tốt đẹp"? Nói xong cậu kéo tay nhỏ đi.

Anh bần thần chẳng hiểu nổi chuyện gì đang sảy ra, sự thật mà anh nhìn thấy liệu đằng sau còn có 1 sự thật nữa? quay sang nói với Kiều Phương:

- Cậu ta nói vậy là có ý gì?

- Em..em...không biết_ Kiều Phương lắp bắp trả lời.

Cùng lúc đó.

- Cám ơn cậu, nhỏ lý nhí nói với Gia Hoàng khi đã ngồi trên xe của cậu.

- Không có gì, sao mình nói mãi rồi mà cậu không chịu hiểu vậy, anh ta chẳng có gì tốt đẹp đâu?

- Mình...xin...lỗi!

- Không phải xin lỗi mình, muốn thì xin lỗi cậu đi kìa.

Vẫn luôn là vậy, nhỏ vẫn luôn âm thầm chịu đựng nỗi đau một mình, tuy anh luôn đối sử phải nói là "quá đáng" với nhỏ nhưng không hiểu sao nhỏ lại có thể yêu anh nhiều đến thế, lần đầu biết yêu mà lại trao trái tim nhầm người, liệu nhỏ có nên tiếp tục? Nhỏ không thể điều khiển được tình cảm của mình nữa.

"Tình yêu em trao anh sao cứ lặng thầm, Vì tình yêu trong em cứ mãi im lặng. Nhìn anh vui, tim em càng yêu anh hơn. Anh biết không tình yêu anh trao em sao nỡ lạnh lùng. Tình đơn phương em mang sao mãi nghẹn ngào, Giọt nước mắt rơi trong dêm khuya lạnh vì yêu anh , anh hiểu thấu!

Yêu đơn phương

không nói thành lời tim em thương nhớ anh từng đêm. Em luôn mong anh hãy nghĩ đến em chỉ

một lần. Để em không cô đơn mỗi khi đêm về. Sao tim anh cứ mãi hững hờ, Cho con tim của em càng quặn đau. Nếu có ước muốn trong cuộc đời, Để tình yêu của em mãi trao người thôi...!!! "

Đúng vậy, lời bài hát như nỗi lòng của nhỏ bây giờ, cay đắng, xót xa cho mối tình yêu đơn phương nhưng lại không thể làm gì hơn.

"Lại một ngày, một ngày nữa đã qua,..." Kết thúc buổi làm việc mệt mỏi hơn thường ngày, chả là hôm nay cô bạn cùng làm xin nghỉ mà bộ phận phục vụ phòng lại thiếu người nên nhỏ đành phải làm thêm, lấy điện thoại ra xem đã 6:30 pm, nhỏ hớt hải chạy khỏi khách sạn, không biết giờ này anh đã về nhà chưa nữa, mải suy nghĩ mà băng qua đường, bỗng:

- Kít!!! chiếc xe thắng phanh lại kịp thời, sợ hãi vẫn chưa rứt, thở hổn hển nhìn người bước xuống xe, một giọng nói trầm ấm vang lên:

- Em làm gì vậy? Không biết là chạy ra đường như thế nguy hiểm lắm sao? Vũ Duy hỏi nhỏ đầy quan tâm và lo lắng.

- Em...em...xin lỗi! Nhỏ nói lắp bắp nhìn Vũ Duy, lâu rồi nhỏ không gặp anh, anh vẫn vậy không có gì thay đổi, vẫn đẹp trai, phong độ như xưa.

- Em không bị làm sao đấy chứ? Còn định đứng đó cho xe đâm à, sang bên kia mình nói chuyện.

- Vâng, em không sao!_tuy phải về nhà gấp nhưng gặp cảnh này nhỏ đành phải ủ rũ theo sau Vũ Duy vào quán cafe phía bên kia đường.

*CAFE SAD

Đúng như cái tên của nó, quán này từ ngoài vào trong đều sơn màu trắng kết hợp với hồng, tinh khiết và lãng mạn nhưng lại phản phất 1 nỗi buồn nào đó mà chỉ những người vào đây mới có thể cảm nhận được ( tác giả chịu vì chưa vào bao giờ. Hehe) dưới tiếng nhạc du dương của bài my memory (piano version - nhạc không lời) đó là bản tình ca hay về 1 chuyện tình cảm động, mọi người như được trút bỏ nỗi buồn trong lòng.

- Thời gian qua anh mất tích đi đâu mà em không thấy vậy? Lần này nhỏ là người lên tiếng trước.

- À, anh có 1 dự án lớn bên Hàn Quốc, vừa mới về được nước ngày hôm kia nè! Chưa kịp đến thăm em và Lâm thì đã gặp em trong cảnh này rồi!_Chợt nghĩ thêm điều gì đó anh hỏi tiếp:

- Em đi đâu về mà gấp gáp quá vậy?

- À...em...em! Nhỏ ấp úng.

- Có chuyện khó nói sao? Vậy anh không hỏi nữa.

- Ừ. cũng chẳng có gì đâu, chỉ là em đi làm thêm thôi_ đỏ mặt nhỏ nói.

- HẢ? em đi làm thêm? Vũ Duy ngạc nhiên.

- Dạ! Nhỏ lý nhí đáp.

- Thằng Lâm cho em đi làm sao?

- Không, không, thực ra là em giấu anh ấy đi làm.

- Tại sao em làm vậy? Nhà em có thiếu thốn gì đâu?

- Tại...tại em muốn tự lập nên...nên...!

- Em không coi anh là bạn của em sao? Có gì mà phải dấu anh? Đọc được những suy nghĩ thông qua sắc thái biểu cảm trên mặt nhỏ anh biết chắc phải có 1 nguyên nhân nào sâu sa hơn.

- Không, không phải thế đâu anh, anh đừng nghĩ vậy, em...em...

- Thôi được rồi! Em không muốn nói cũng được, để anh đi hỏi Thằng Lâm _ Thấy nhỏ cứ chần trừ không chịu "khai" Vũ Duy đành phải dùng biện pháp đe doạ tinh thần.

- Đừng, anh đừng nói gì với anh Lâm, vì không muốn bị anh ấy khinh thường nên em đi làm để kiếm tiền trả nợ anh ấy. Nhỏ bí xị nói.

- Sao? Em nợ tiền Lâm? Ngạc nhiên hơn, Vũ Duy hỏi.

- Vâng, là thế này, lúc đó (.......)! Nước mắt nhỏ lại rơi vì nhớ mẹ; lại buồn, lại đau khi nghĩ đến những câu nói và ánh mắt của anh lúc nhìn mình. Tất cả đã là quá khứ nhỏ không muốn khơi dậy lại nữa, trong tiềm thức nhỏ cũng không muốn chút nào nhưng đành phải kể toàn bộ câu chuyện cho Vũ Duy.

Nghe xong, Vũ Duy tức giận, càng tức hơn khi thấy nước mắt của nhỏ, tim đau nhói, anh đã quết định ra đi, khi trở lại thì anh thấy cảnh này, hối hận thật sự, liệu quyết định của anh là đúng? Anh không ngờ thằng bạn thân bấy lâu năm của mình lại là người xấu xa như vậy, tay nắm thành hình nắm đấm,

- RẦM!!! anh đập tay xuống bàn, quay sang nói với nhỏ:

- Đi theo anh, anh sẽ cho thằng đấy biết thế nào là lễ độ.

- Đừng, anh đừng làm gì anh Lâm, em xin anh đấy. Lúc này nhỏ thật sự lo sợ trước thái độ của Vũ Duy, hung dữ như 1 con hổ khi tấn công con mồi vậy.

Đến nước này rồi mà nhỏ vẫn còn cầu xin cho hắn, Vũ Duy lại thấy đau lòng, anh biết nếu bây giờ mình có làm gì "thằng đấy" thì nhỏ vẫn là người đau khổ nhất thôi, nhỏ khóc, anh đau lắm.

- Được rồi, em nín đi, anh không làm gì cũng không nói gì đâu, lần sau nếu còn như vậy thì anh nói trước là anh không tha thứ nữa đâu, sắp tối rồi đó, để anh đưa em về.

- Dạ! Nhìn vẻ mặt "bình thường trở lại" của Vũ Duy lúc này, nhỏ mới cảm thấy yên tâm mà theo anh về nhà.

Lại lấy lý do bận việc mà Vũ Duy từ chối nhận lời mời vào nhà của nhỏ, thật ra đây chỉ là nguyên nhân phụ thôi, Vũ Duy sợ rằng mình thấy mặt của Thanh Lâm, không kiềm chế được mà làm gì không hay, nên đành phải tạm thời "rút quân".

- Cô cũng ghê nhỉ? Đi chơi mà còn để trai đưa về tận nhà. Tiếng của anh phát ra từ phòng khách, đi làm về, không thấy nhỏ ở nhà, cục tức lại dâng lên khi thấy nhỏ bước xuống xe của 1 người đàn ông vì nhìn từ trong nhà ra khá xa nên anh không biết được người đó là ai.

- Em xin lỗi, nãy có tí việc, em gặp anh Duy ở ngoài đường nên anh ấy đưa em về.

- Cô có làm gì thì mặc xác cô, tôi không quan tâm, à lần sau nếu muốn nói dối thì tìm lý do nào hập lý hơn nhé, thằng Duy đang ở Hàn Quốc, nó không đưa cô về được đâu. Nói xong anh bỏ ra ngoài mà không quên ném cho nhỏ ánh mắt khinh bỉ.

Sao chả bao giờ anh tin nhỏ? Sao lúc nào cũng nhìn nhỏ bằng ánh mắt như vậy, nhỏ không muốn, thật sự không muốn chút nào, buồn bã, nhỏ cũng bước lên phòng.

=(^_^)=(@[email protected]*)=

" Cuộc đời tuy dài thế

Năm tháng vẫn đi qua..."

Chương 8

Tuy anh đối sử với nhỏ vẫn không có gì thay đổi nhưng nhỏ không hay buồn nữa vì nhỏ còn có 2 người bạn tốt luôn quan tâm, chăm sóc, động viên và giúp mình rất nhiều, nhất là Vũ Duy, nhỏ coi anh như 1 người anh trai vậy, có việc gì nhỏ đều chia sẻ cùng anh.

Vừa vào đến khách sạn, nhỏ đã nhìn thấy Gia Hoàng đứng đó đợi mình cùng đống hành lý.

- Hoàng, chuyện gì vậy? Đống này là sao? Nhỏ chỉ tay vào đống hành lý ( để tiện cho việc học và làm việc nên cậu sống tại khách sạn luôn).

- Tiểu Quân, mình phải đi du học 3 năm, ba mình đã quyết rồi mình không thể thay đổi được, xin lỗi vì thông báo cho cậu muộn, giờ mình phải đi luôn rồi, cậu ở lại mạnh khoẻ nhé! Cũng như Vũ Duy lúc đầu, cậu muốn ra đi để tránh tình cảm của mình, cậu biết dù mình có cố gắng thế nào đi chăng nữa cũng không thể có được trái tim của nhỏ.

- Ừ, cậu cũng vậy nhé! Nhớ liên lạc với mình thường xuyên nhé! Nhỏ đáp, tuy đang rất buồn nhưng vẫn cố gắng tạo ra nụ cười để đối phương không lo lắng vì mình.

Khi Gia Hoàng quay lưng bước đi nhỏ mới vội nói theo:

- Cho tớ ôm cậu lần cuối này nhé!

Cậu chưa kịp quay lại thì đã bị nhỏ ôm chầm lấy, thủ thỉ bên tai:

- Tớ xin lỗi... May mắn nhé!

Cậu ngạc nhiên không biết câu nói của nhỏ có ý gì, vội bước đi thật nhanh, cậu sợ quay lại nhìn thấy nhỏ, cậu không bước nổi nữa.


Đúng như người ta nói, cảm nhận của phụ nữ rất tinh tế, nhỏ biết Gia Hoàng yêu mình qua những hành động của cậu, cậu là người tốt, rất tốt, có lúc nhỏ cũng không thể hiểu tại sao mình lại không thể tiếp nhận tình cảm của cậu nữa.

Cùng lúc đó.

- Anh...anh, kia chẳng phải là Tiểu Quân sao, sao cô ta lại ôm thằng nào ở trong khách sạn thế kia_ Kiều Phương chỉ tay về phía nhỏ.

- kệ cô ta_ nói thế thôi chứ thật ra anh đang rất bực, cảm xúc trong lòng anh lúc này là gì anh cũng không biết nữa, đau lòng? Có thể, buồn bã, thất vọng? Cũng đúng. vội kéo tay Kiều Phương đi, anh không muốn chứng kiến cảnh này thêm nữa, nhếch mép cười kinh bỉ: "hoá ra cô cũng chỉ được như vậy thôi".

Sống ở trên đời tình yêu không là tất cả, nhưng liệu không có tình yêu ta có thể sống được? Được, nhưng sẽ không hạnh phúc, vậy hạnh phúc là gì? Là có được người mình yêu hay là nhìn người mình yêu hạnh phúc? Tóm lại những thứ đó chỉ là cảm xúc của con người, không ai có thể định nghĩa và cũng chẳng ai đo được mức độ của nó!

"My love, i"m so sad when you say you don"t want me!"

Hôm nay là kỉ niệm 1 năm ngày cưới của nhỏ và anh, 1 năm rồi, 1 năm trôi qua tuy không phải là thời gian dài nhưng cũng đủ để biến 1 cô bé hồn nhiên, ngây thơ, yêu đời thành 1 người lớn biết suy nghĩ nhiều hơn.

Biết chắc anh sẽ không nhớ ngày này nên nhỏ đã nhắn anh về nhà sớm, háo hức đợi chờ khi làm xong bữa cơm thịnh soạn ( toàn là món anh thích thôi ), 10:00, 10:30, 11:00, 12:00 bình thường lúc này anh đã về mà sao giờ chưa thấy, nhỏ đâm ra lo lắng, sót ruột hơn bao giờ hết, đứng ngồi không yên, đi đi lại lại trong nhà, bỗng nghe tiếng xe ngoài cổng, hớn hở chạy ra mở cửa, đúng là anh về thật nhưng không phải 1 mình mà còn Kiều Phương nữa, 2 người đi lướt qua như không hề có sự tồn tại của nhỏ rồi dẫn nhau lên phòng, nhỏ cảm thấy tủi thân ghê gớm, lẳng lặng 1 mình vào nhà, đợi mãi không thấy anh xuống ăn cơm, nhỏ đành phải lên phòng:

- Cạch! Cánh cửa phòng bật mở, bước vào, nhỏ thật sự sock, chưa bao giờ nhỏ nghĩ sẽ thấy cảnh tượng này, 2 người đang quấn lấy nhau trên giường, nghẹn ngào không thốt thành lời, phải khó khăn lắm nhỏ mới có thể nói ra:

- Chị làm ơn ra khỏi đây được chứ?

- BỐP!!! Là 1 cái tát, anh tát nhỏ.

- Cô nghĩ mình là ai? cô có quyền gì mà nói? Đây là nhà tôi chứ không phải nhà cô, sao cứ làm phiền tôi mãi vậy? Nếu không có cô thì tôi đã chẳng phải sống thế này, cô cũng chỉ là 1 con cave, con điếm rẻ tiền thôi. Anh quát vào mặt nhỏ.

- Anh à? Em làm gì sai sao? Trong thời gian qua em đã làm gì có lỗi với anh? Anh đánh em ư? cũng được nhưng sao anh nỡ nói em như vậy chứ? Em là con cave, con điếm rẻ tiền sao? Anh xúc phạm em, em đau lắm anh biết không? Nhỏ nói rồi chạy nhanh ra ngoài, những giọt lệ cứ thế trào ra, tim nhỏ như có ai bóp nát vậy, đau, phải rồi, nhỏ rất đau, nỗi đau cứ sâm chiếm dần toàn bộ giác quan.

Nhìn những giọt nước mắt của nhỏ, tim anh thấy nhói đau, rồi khi nhỏ chạy ra ngoài anh mới thật sự tỉnh ngộ, anh đã làm gì thế này? Đau đớn, hối hận nhưng cũng đã muộn.

Trong vô thức, nhỏ cứ chạy đi, chạy vì cái gì? Chạy trốn con người kia hay chạy khỏi nỗi đau lòng mình nhỏ cũng không biết nữa, nhỏ không thể chịu đựng được nữa rồi, tuyệt vọng quá, cảm giác này thật khó chịu sao anh có thể đối sử tàn nhẫn với nhỏ như thế này chứ? Trời đất bỗng quay cuồng trước mặt thành 1 màu đen, 2 chân không nhấc lên được nữa, nhỏ ngã xuống, trước khi nhắm mắt nhỏ vẫn kịp nhìn thấy mặt người đã đỡ mình, là Vũ Duy, anh hốt hoảng nhanh chóng đưa nhỏ đến bệnh viện, đợi sau khi biết tin nhỏ đã ổn, anh mới có thể bình tĩnh lại, móc điện thoại ra gọi cho Thanh Lâm:

- Mày đến ngay bar Alone, tao có chuyện muốn nói với mày về Tiểu Quân.

- Tít...tít...tít, anh chưa kịp nói gì thì Vũ Duy đã tắt máy. Cảm xúc lo sợ xuất hiện trong lòng, không kịp suy nghĩ gì nữa, anh phóng ngay tới chỗ hẹn.

*Bar Alone.

- Mày ngồi đi. Vũ Duy nói.

- Có chuyện gì mà mày gọi tao qua đây? Anh tỏ vẻ lo lắng.

- Mày làm gì Tiểu Quân mà để cô ấy ra nông nỗi này hả? Vũ Duy quát.

- Sao mày lo cho cô ta quá vậy? Chắc cũng lên giường với cô ta rồi chứ, đúng là 1 con đĩ rẻ tiền, anh vẫn cố chấp.

- Mày nói gì? Con đĩ? Vũ Duy tức giận.

- Thì hôm trước tao thấy cô ta vào khách sạn với 1 thằng đàn ông, còn ôm nhau nữa.

- Haha, mày điên rồi Lâm ạ, nhìn xem ai mới là con đĩ, vợ mày hay cô người yêu xinh đẹp của mày, nói xong Vũ Duy chỉ tay về phía Kiều Phương đang ôm ấp, vuốt ve anh chàng bên cạnh. ( sau khi nhỏ chạy ra ngoài Kiều Phương mỉm cười đắc thắng, nói với anh có việc gấp rồi cũng đi luôn)

Nhìn theo hướng Vũ Duy chỉ, anh không thể ngờ được, con người mà bấy lâu nay anh yêu lại là người như thế, thất vọng nhưng anh không cảm thấy đau khổ? Vì sao anh cũng không biết được.

Vũ Duy nói tiếp:

- Cảnh mà mày nhìn thấy đó chỉ là cái ôm xã giao thôi, Gia Hoàng sang nước ngoài du học, là bạn bè chẳng lẽ Tiểu Quân không được phép ôm từ biệt? Mày là gã đàn ông tồi tệ nhất mày biết không? Lúc mẹ cô ấy ốm nặng, cần tiền để phẫu thuật gấp, không còn cách nào khác đành phải mượn tiền của mày thì mày lại khinh bỉ, nói cô ấy là loại gái làm tiền rồi khi mẹ mất, một mình chịu lễ tang mày biết cảm giác của cô ấy thế nào không? vì muốn trả nợ cho mày mà cô ấy giấu mày đi làm phục vụ phòng ở Khách sạn đó, sáng đi học chiều đi làm vất vả cả ngày tối về lại phải lo từng bữa cơm cho mày nữa, bị đau lưng mà mày bắt cô ấy nằm trên ghế, nhưng cô ấy vẫn cắn răng chịu đựng, không ho he nửa lời, liệu mày có thể tìm ra được người phụ nữa nào tốt như thế nữa không? Tức giận, Vũ Duy không thể kiềm chế được bản thân mà nói ra.

Những câu vừa nghe như dao cứa vào tim anh, nó rỉ máu đau đớn, xót xa, ân hận vì thái độ của mình, đúng vậy là anh độc ác, tàn nhẫn, thù hận đã lấn áp đi lý trí, anh sẽ đối sử tốt với nhỏ, chắc chắn là như vậy, nhưng liệu nhỏ còn cho anh cơ hội để sửa sai?

Sau khi tỉnh lại ở bệnh viện, nhỏ đã suy nghĩ rất nhiều để đi đến quyết định, nhờ cô y tá gửi lời cám ơn và xin lỗi tới Vũ Duy, nhỏ sẽ ra đi, đi tới 1 nơi yên bình, bắt đầu 1 cuộc sống mới không có anh, không còn nước mắt, đau khổ.

Lặng lẽ kéo vali ra khỏi nhà, ngoảnh lại 1 lần nữa để lưu lại khoảnh khắc này, 1 lần nữa thôi sẽ không bao giờ thấy nó nữa, những kí ức lại thi nhau ùa về trong đầu nhỏ, ngỡ như mới chỉ hôm qua vậy, hạnh phúc, đau khổ mình nhỏ trong ngôi nhà này.

"...Em đã khóc, khóc nhiều lắm, em đã khóc cho 2 đứa mình, anh hãy nhớ trong tình yêu khi đánh mất sẽ không thể tìm lại, em sẽ xem chuyện tình ta chỉ là cơn gió thoáng qua thôi mà, em sẽ chúc anh hạnh phúc và đường anh bước sẽ có người thay em..."

Trở về với bao cảm xúc hỗn độn trong lòng, anh bước vào nhà, ánh điện sáng trưng thường ngày giờ đây biến thành một màu tối đen, không chút ánh sáng của sự sống, hụt hẫng, trống trải và cô độc là những gì anh cảm nhận được, vội vàng chạy lên phòng, căn phòng trống trơn, mọi đồ đạc của nhỏ trong phòng cũng biến mất, nỗi lo sợ mất đi 1 thứ rất quan trọng dâng lên trong lòng, cố gắng kiếm tìm hình bóng của nhỏ trong vô vọng, bỗng 1 ý nghĩ lướt qua trong đầu, anh nhanh chóng chạy xuống bếp, cũng không thấy đâu, lần này anh gần như tuyệt vọng, những món ăn mà nhỏ nấu cho bữa trưa vẫn nguyên đó, trên bàn còn có thêm 1 lá thư đã nhàu nát vì nước mắt và 1 cái thẻ ATM, anh lo lắng, hoang mang tay chân run rẩy, cầm bức thư lên đọc:

" Anh à! Định mệnh ngày 2- 6 đã mang em đến bên anh và cũng chính ngày này, ngày hôm nay 1 năm kỉ niệm ngày cưới của chúng ta anh đã đưa em ra khỏi đời anh, 1 năm mình lấy nhau, em biết anh đã phải khó sử nhiều, em xin lỗi! Em vừa nhận được học bổng sang New York du học, không biết còn có thể về lại nước không nữa, lúc anh đọc được lá thư này chắc là em cũng trên máy bay rồi, cám ơn anh trong thời gian qua đã cho em 1 mái ấm gia đình để em biết được cảm giác hạnh phúc nhưng em phải ra đi thôi anh à, dù em có cố gắng thế nào đi chăng nữa thì anh cũng chẳng bao giờ coi em là 1 người vợ, em buồn, em đau khổ khi anh đối sử lạnh nhạt với em, em mệt mỏi không còn sức để chịu đựng cuộc sống này thêm nữa, không có em, anh hãy sống hạnh phúc anh nhé! em sẽ trả lại sự tự do cho anh, đơn li hôn em đã kí và để trên bàn làm việc của anh, à còn nữa, số tiền 50 triệu em cũng đã cố gắng đi làm thêm để trả cho anh trong chiếc thẻ ATM này, mã PIN là ngày sinh nhật anh. Gửi lời xin lỗi giùm em đến mẹ nhé! cuối cùng, cho em được nói:

EM YÊU ANH và chúc anh hạnh phúc!

Tạm biệt anh, em đi đây."

lá thư trên tay rơi xuống, anh gục ngã, những giọt nước mắt của người đàn ông cũng đã rơi xuống vì đau đớn, vì hối hận cho những lỗi lầm của mình, cảm giác khó chịu đến tuột cùng cứ vây lấy anh, tim vỡ nát, đau đớn cõi lòng, giờ thì anh đã biết ai mới là người quan trọng đối với anh, đánh mất đi rồi mới nhận ra anh yêu nhỏ, đúng vậy, nhỏ đã thực sự bước vào trái tim, vào cuộc sống của anh lúc nào không hay, mất nhỏ rồi sao anh có thể sống hạnh phúc? Vì hạnh phúc của đời anh chính là nhỏ. Anh biết kể từ giờ sẽ không còn ai đợi anh khi đi làm về, không còn nhìn thấy hình ảnh của nhỏ ngủ gục bên bàn ăn khi anh về nhà muộn, không còn những ly cafe nhỏ pha cho anh lúc làm việc khuya, không còn ai chuẩn bị quần áo vào mỗi buổi sáng cho anh trước khi đi làm, không còn những lời nói quan tâm, dịu dàng, an ủi lúc anh gặp khó khăn, không còn ai lo lắng, chăm sóc lúc anh bị ốm, không còn những bữa sáng, bữa trưa, bữa tối nhỏ nấu... Anh đau khổ, hận chính bản thân mình sao quá ngốc, sao tàn nhẫn như vậy, chợt nhớ lại món quà nhỏ tặng, anh chạy nhanh lên phòng, mở hộp quà ra, 1 chiếc áo sơ mi màu trắng kẻ viền đen rất đẹp xuất hiện trước mặt anh cùng 1 tờ giấy, là dòng chữ nắn nót nhỏ viết cho anh:

" Em thấy anh hợp với màu áo này nên đã dành giụm để mua cho anh, hi vọng anh sẽ thích nó, hihi " nước mắt lại rơi nhiều hơn anh không biết phải làm sao nữa, trong thâm tâm anh chỉ có thể thốt lên: "vợ ơi, anh xin lỗi, anh yêu em, anh nhớ em nhiều lắm, đừng bỏ anh, hãy về bên anh nhé, anh biết lỗi rồi, vợ ơi!"

Một đêm trôi qua trong sự ân hận và nỗi đau sau xé, người anh gần như kiệt sức, do vô tình mà tay anh đụng vào chiếc remote làm màn hình tivi bật lên là kênh News:

"Tối qua chuyến bay số Az883213 từ sân bay Tân Sơn Nhất đáp New York gặp tai nạn đã làm tất cả các hành khách trên máy bay thiệt mạng, hiện tại chúng tôi đang tiếp tục điều tra để làm rõ nguyên nhân..."

Tiếng của người đọc tin vang lên cùng những hình ảnh thảm khốc của vụ tai nạn máy bay làm tai anh ù đi, mắt nhạt nhoà nước mắt như không muốn tin vào những gì đang nghe, nhìn thấy nữa. "Em vừa nhận được học bổng sang New York du học, không biết còn có thể về lại nước không nữa, lúc anh đọc được lá thư này chắc là em cũng trên máy bay rồi " Những dòng chữ cứ xuất hiện trong đầu anh với tần suất ngày càng nhiều. Vậy là nhỏ đi chuyến bay đó, nhỏ có trên máy bay, không, anh không tin, không thể như thế được, anh vừa nhận ra lỗi lầm của mình, nhỏ còn chưa biết được tình cảm của anh mà, chẳng lẽ nhỏ muốn anh hối hận suốt đời sao? " anh tàn nhẫn, em càng tàn nhẫn hơn em biết không, sao lại bỏ anh mà ra đi mãi mãi như thế chứ? Anh vừa định sang đó đón em kia mà, sao em không cho anh cơ hội sửa sai, anh hận em, anh ghét em nhưng anh không thể ngừng yêu em" đau đớn anh hét lên cầu mong nhỏ có thể nghe được những lời này.

Giờ đây trong mắt anh, cuộc sống chỉ là 1 màu tăm tối, đâu đâu cũng toàn là hình bóng của nhỏ, đến khi anh chạy lại nắm lấy thì nhỏ biến mất, nỗi nhớ không giây nào ngớt, nhớ những khi nhỏ vì anh mà khóc, nhớ ánh mắt quan tâm mỗi khi nhỏ nhìn anh, nhớ những lời nói dịu dàng, nhớ vẻ mặt vui mừng khi anh đi làm về của nhỏ, nhớ hình ảnh co rúm ngủ trên ghế sôpha vì lạnh,....nhớ, nhớ lắm, càng nhớ anh càng hận bản thân mình.

"Ngày tháng bên em. Cũng đã qua rồi, chỉ còn lại nỗi nhớ, Vì anh đã quá dại khờ để mất em rồi. Giờ em yêu thân thương ở phương trời nào, Tìm em nơi đâu, và tìm em nơi chốn nào, Lòng anh cô liêu để từng đêm quanh hiu trong nỗi đau. Hạnh phúc đã mất chỉ do lỗi tại anh, Yêu thương giờ như cơn gió bay, bay đi đâu để tìm em, bay đi đâu để tìm thấy em. Đôi khi ngu ngơ cứ tưởng rằng em đang ở đây, Ánh mắt của em, ôi sao quá diệu kỳ in sâu vào tận tim anh. Bay đi đâu để tìm em. Bay đi đâu để tìm thấy em. Nhưng sao cơn mơ cũng chỉ là mơ mà thôi. Để khi ta được gặp nhau nói lên bao lời yêu, rồi chợt tỉnh giấc xé tan cõi lòng anh, Bao năm trôi qua dường như đã vỡ tan rồi, Yêu thương cũng như câu chuyện thần tiên. Mãi mãi yêu em không muốn xa rời. Hỡi người ơi em có hay chăng? "

(Nơi đâu tìm thấy em - Chu Bin)

Thời gian cứ trôi qua, hình ảnh của nhỏ trong anh không bao giờ nguôi ngoai, hằng đêm anh vẫn mơ về nhỏ, về những ngày tháng của 2 người mà giờ anh mới cảm nhận được đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của anh, trước khi đi ngủ anh thường nhìn lên tấm ảnh cưới treo trên đầu giường và nói: "Chúc vợ ngủ ngon!".

Giữa biển người mênh mông tìm kiếm

Bỗng quay đầu người ở sát bên ta"

5 NĂM SAU

*Sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất

1 người phụ nữ xinh đẹp trong chiếc váy màu trắng quyến rũ nhưng cũng không thiếu phần kín đáo bước xuống máy bay làm "rụng tim" bao chàng trai, họ sẵn sàng dán mắt vào người phụ nữ đó để nhận lấy cái tát từ cô vợ/người yêu đang tức "ói máu" đứng bên cạnh. Nhưng rồi họ nhanh chóng thất vọng khi thấy đi cùng cô ấy là 1 người đàn ông vô cùng đẹp trai, lịch lãm và 1 cậu nhóc khoảng chừng 4, 5 tuổi gọi cô ấy bằng mama trông như 1 gia đình hạnh phúc vậy.

- selia, what"s on your mind? (selia, bạn đang lo lắng gì thế?).

- Gia Hoàng, đây là Việt Nam chứ không phải Mĩ nhá, gọi tớ bằng Tiểu Quân đi, tớ không lo lắng gì đâu, chỉ nghĩ xem nước mình thay đổi gì nhiều thôi, hihi, speak Vietnamese? Ok.

Chương 9

- Hì, tại quen rồi chứ bộ.

- Mẹ, con đói rồi! Lúc này cậu nhóc mới lên tiếng.

- Cu Bin ngoan, chú Gia Hoàng đưa con đi ăn nha!

- Dạ! Cậu nhóc ngoan ngoãn gật đầu.

- Cậu chiều nó quá nó hư là tại cậu đấy_ nhỏ nói.

- Cậu nghiêm khắc với nó như thế mới hư đấy_ cậu cãi rồi quay sang bế cu Bin : "đi nào!"

2 người, à không, phải là 3 chứ nhỉ, đến nhà hàng gần đó, lúc này cũng gần 12h am, nên có vẻ nhà hàng này rất đông khách, ngồi xuống 1 bàn gần cửa sổ, nhìn cu Bin ăn ngon lành, nhỏ lại thấy chua xót, cu Bin giống hệt bố nó từ ngoại hình đến tính cách, trong những năm qua chưa bao giờ nhỏ quên anh cả, nỗi nhớ cứ dày vò nhỏ từng đêm những lúc như thế nhỏ lại khóc, nhưng không cho phép mình yếu đuối, vì còn cu Bin, cu Bin là tất cả đối với nhỏ là động lực duy nhất để sống tiếp quãng đời còn lại dù biết không hề dễ dàng gì, từ sau khi đến Mĩ nhỏ mới biết mình có thai, vui mừng nhưng cũng lo sợ, 1 mình nơi đất khách quê người nuôi sống bản thân đã là khó khăn, đằng này còn thằng bé nữa. May mà nhỏ gặp Gia Hoàng tại đây, tại ngôi trường đại học ở Mĩ, cậu đã giúp đỡ nhỏ rất nhiều, thật ngạc nhiên khi 2 người lại học chung 1 lớp, không biết là ông trời muốn thử thách tình cảm của nhỏ hay cho Gia Hoàng 1 cơ hội nữa. Còn Gia Hoàng, cậu vẫn vậy luôn quan tâm, chăm sóc và yêu thương 2 mẹ con nhỏ nhưng cậu biết mình chỉ có thể đứng với tư cách là 1 người bạn mà thôi, trái tim của nhỏ đã vĩnh viễn thuộc về anh mất rồi.

Phía đằng xa, cũng trong nhà hàng này, 1 người đàn ông u sầu vẫn đang tiếp tục bữa trưa 1 mình, đưa ánh mắt xa xăm về phía cửa sổ anh chợt dừng lại ở 1 bàn ăn, đó là 1 gia đình hạnh phúc ( anh nghĩ vậy) nhưng sao người phụ nữ kia giống nhỏ quá, anh sợ lại thấy ảo ảnh, anh sợ cảm giác này lắm rồi, vội vàng tính tiền rồi phóng nhanh ra ngoài để trút bỏ những gì vừa nhìn thấy, anh không muốn nghĩ gì thêm về nó nữa.


- Mẹ, hôm nay Cu Bin muốn đi chơi_ thằng bé nhõng nhẽo với mẹ mình khi đang vui đùa trong ngôi biệt thự (Quên nói với các bạn, hiện tại nhỏ đang làm giám đốc của 1 công ty đa quốc gia, có trụ sở ở Việt Nam nên nhỏ được phân công sang đây để quản lý)

- Hôm nay là chủ nhật nên mẹ rảnh, mẹ dẫn cu Bin đi siêu thị mua đồ nha!

- dzê dzê! Iu mẹ nhất, chụt chụt... Thằng bé nhảy tưng tưng rồi hôn lên má nhỏ, những lúc thế này nhỏ cảm thấy rất hạnh phúc.

Hiện tại, 2 mẹ con đang tung tăng mua đồ trong siêu thị ( chỉ có thằng bé thôi, mẹ mà còn tung tăng nữa là....hết thuốc chữa. Hehe) như thấy điều gì đó đặc biệt thằng bé chạy lại nắm lấy tay người đàn ông:

- Ba, ba, con nhớ ba lắm sao giờ ba mới xuất hiện vậy, hức...hức! Thằng bé nói trong tiếng khóc.

Anh ngạc nhiên quay lại nhìn thằng bé nắm tay mình, sao anh có cảm giác thân quen quá, 1 cảm xúc mới lạ và khó tả như tình phụ tử vậy, xoa đầu thằng bé, anh ôn tồn nói:

- Bé con, Cháu bị lạc ba mẹ hả? Để chú giúp cháu tìm ba mẹ nha?

- Không, không, hức...hức, ba là ba của con mà! thằng bé phùng má lên nói trông quá ư là đáng yêu.

- Sao lại gọi chú bằng ba? anh ngạc nhiên hỏi.

- Mẹ con bảo thế, ba rất giống với người trong ảnh mẹ cho con xem những khi con đòi ba, mẹ bảo đấy là ba con.

- Vậy con tên gì? buồn cười khi nhìn bộ dạng của thằng bé lúc này, không hiểu sao vừa gặp mà anh lại cảm thấy quý nó vô cùng.

- Dạ, con tên Hoàng Thanh Tùng, ba cứ gọi con là Cu Bin, thằng bé không khóc nữa mà vui vẻ đáp.

Càng ngạc nhiên hơn khi thằng bé cùng họ và tên đệm với mình, anh đơ ra trong vài giây, bỗng 1 giọng nói quen thuộc vang lên làm đứt đoạn suy nghĩ của anh:

- Cu Bin, con có biết mẹ lo lắng lắm không? Sao lại chạy qua đây hả? Nhỏ vừa lơ là 1 tí, quay lại thì không thấy thằng bé đâu, hốt hoảng đi tìm may mà cũng không mất nhiều thời gian, không chắc nhỏ lo chết mất.

- Mẹ, ba...ba..! Thằng bé nói ấp úng.

Lúc này nhỏ mới ngước lên nhìn người đàn ông trước mặt mình, như không tin vào những gì đang thấy nữa, nhỏ không thể nói thành lời, anh gầy hơn xưa nhiều quá, bỗng 1 vòng tay ấm áp ôm chặt lấy nhỏ, anh ngỡ rằng đây chỉ là mơ, vẫn như mọi lần, anh đều ôm nhỏ như thế nhưng lần này nhỏ không tan biến nữa, anh có thể cảm nhận hơi ấm từ nhỏ, vòng tay siết chặt hơn để nhỏ không trốn thoát khỏi anh, hạnh phúc chỉ đơn giản là như thế thôi, nhỏ đang bằng xương, bằng thịt trước mặt anh đây, anh sẽ không bao giờ để tuột mất nhỏ, tuột mất hạnh phúc của đời mình thêm nữa, bấy lâu năm anh sống trong dằn vặt, đau đớn giờ đây anh đã có được nhỏ dù chỉ là mơ thôi anh cũng cam lòng, dãy dụa thoát khỏi anh nhưng vô ích, anh khoẻ quá, nhỏ chỉ biết đứng yên như thế để anh ôm thôi, đứng trước mặt anh nhỏ luôn yếu mềm thế đấy. Nhìn cảnh "tình củm" của ba mẹ mình, cu Bin lên tiếng:

- Ba, mẹ, 2 người bỏ Cu Bin rồi hả? Thằng bé ngây ngô hỏi.

Nghe vậy anh mới nới lỏng tay ra, vì vui mừng quá mà quên mất sự hiện diện của con mình, vội vàng cúi xuống bế thằng bé vào lòng, anh hạnh phúc biết nhường nào, nhỏ đã trở về bên anh còn thêm cả giọt máu của anh nữa, anh không thể tin rằng chỉ 1 đêm thôi, 1 đêm mà tạo ra 1 sự sống mới, còn điều gì vui sướng hơn lúc này nữa.

- - - QUÁ KHỨ- - -

Vì phải tiếp khách nên anh trở về nhà trong trạng thái say sỉn, nhỏ hốt hoảng đỡ anh vào phòng, khi anh đã yên vị nằm trên giường nhỏ mới cởi giầy ra cho anh, đôi tay run rẩy cởi từng cái cúc áo, mặt đỏ rần khi cả cơ thể anh phơi bầy trước mặt nhỏ, định quay lưng bước đi thì bị anh nắm lấy tay và vì mất đà nên nhỏ ngã xuống người anh....(chuyện tiếp theo tuỳ các bạn tưởng tượng nhá, tác giả hổng bít à nha)

- - - NOW- - -

Nước mắt nhỏ rơi nhiều hơn khi thấy 2 bố con như vậy, nhỏ lo sợ anh sẽ cướp mất thằng bé, vội dành lấy thằng bé từ tay anh, cùng lúc đó 1 chiếc dao sắc nhọn đang định đâm vào người nhỏ thì anh đỡ kịp, máu chảy lênh láng, anh ngã xuống, trước khi nhắm mắt anh đã kịp nói lên nỗi lòng mình: "Vợ à, hãy tha lỗi cho anh nhé, anh biết lỗi rồi, anh yêu em!" nhỏ hốt hoảng gọi tên anh trong hoang mang, cảm giác run sợ lại vây lấy nhỏ 1 lần nữa, câu "anh yêu em" mà nhỏ muốn nghe từ lâu giờ lại phát ra trong tình cảnh như vậy sao? Không, không, anh không được sảy ra chuyện, anh phải sống để bù đắp cho những lỗi lầm của mình.

Chủ nhân của con dao ấy không ai khác chính là Kiều Phương, cô ta ngỡ tưởng rằng nhỏ đã chết mà không phải vậy thực ra nhỏ đã rời chuyến bay đó đi sau 1 ngày, nỗi hận thù lại tăng lên khi chứng kiến cảnh đoàn tụ này, vì nhỏ mà anh đã vứt bỏ cô 1 cách không thương tiếc từ sau khi nhỏ ra đi.

Bệnh viện, 1 lần nữa nhỏ ở trong tình cảnh này, nhìn mẹ khóc thằng bé cũng khóc theo, với đầu óc còn bé bỏng của nó sao có thể hiểu được những chuyện đang sảy ra.

- Ca phẫu thuật đã thành công nhưng trong 3 ngày tiếp theo, nếu bệnh nhân không tỉnh lại thì quãng đời còn lại e rằng phải sống thực vật_ vị bác sĩ nói sau 3h cấp cứu cho anh.

- Cám...cám ơn bác sĩ! Nhỏ nói trong run sợ, nhỏ sợ lại mất đi người mình thân yêu nhất tuy vậy nhưng nhỏ vẫn có 1 niềm tin rằng anh sẽ tỉnh lại.

Hôm sau, trên tất cả trang bìa của các tờ báo, tạp chí đều đồng loạt đăng tin: \" Người mẫu Kiều Phương ám sát tổng giám đốc Tập đoàn H&P, hiện đang bị tạm giam để chuẩn bị xét sử\"

ngày thứ 3 kể từ khi phẫu thuật, anh vẫn vậy, khuôn mặt trắng bệch, nắm lấy tay anh, nhỏ nói trong nước mắt:

- Anh à! Mẹ con em rất cần anh, cu Bin cứ khóc đòi anh suốt, em sắp không chịu đựng được nữa rồi, anh như vậy em cũng suy sụp mất, anh phải tỉnh lại để cùng em nuôi dậy cu Bin chứ, anh tỉnh lại em sẽ tha thứ tất cả cho anh mà...hức...hức!

Bỗng 1 ngón tay, 2 ngón tay...rồi cả bàn tay anh động đậy, vừa trải qua 1 cuộc chiến ác liệt với tử thần nhưng khi nghe được những lời nhỏ nói anh cũng cố gắng mấp mấy:

- Thật không?

Nhỏ không nói gì nữa choàng người qua ôm anh, những giọt nước mắt của 2 người giờ đây không còn lặng lẽ rơi mà hoà quyện vào nhau tạo thành nước mắt hạnh phúc.

1 tháng sau, anh suất viện, 2 mẹ con trở lại ngôi nhà của anh.

- Em có muốn cu Bin vui vẻ hơn không?

- Tất nhiên, sao anh hỏi vậy?

- Em muốn là tốt rồi, Cu Bin nói với anh là sẽ vui hơn nếu có em trai để chơi cùng.

- Oái, oái, bỏ em ra, anh làm gì vậy?

- Làm cho Cu Bin vui hơn chứ làm gì, em cũng muốn thế mà!

........

THE END

 

Phải đi qua những giông bão thì ta mới biết trân trọng những ngày nắng đẹp

Từ khóa liên quan

Tin Hot

Khi đàn ông nói không muốn công khai mối quan hệ vì bất kỳ lý do gì cũng đừng bao giờ tin

Khi đàn ông nói không muốn công khai mối quan hệ vì bất kỳ lý do gì cũng đừng bao giờ tin

Yêu +
24 giờ trước

Đàn ông mà giữ kín mối quan hệ yêu đương với một người con gái thì chỉ tồn tại duy nhất 2 lý do: một là anh ta xác định bạn không phải là mối quan hệ lâu dài mà anh ta muốn, hai là anh ta có quá nhiều mối quan hệ mập mờ để có thể công khai mối quan hệ với bạn.

Kết hôn rồi, có phải các cặp đôi thường ít hẹn hò với nhau?

Kết hôn rồi, có phải các cặp đôi thường ít hẹn hò với nhau?

Yêu +
24 giờ trước

Những cặp đôi sau khi kết hôn vẫn dành cho nhau những cử chỉ lãng mạn và thường xuyên hẹn hò với nhau sẽ hạnh phúc hơn những cặp vợ chồng ít có khoảng riêng với nhau.

Từ cách nhìn mới lạ của gái ế khiến chúng ta phải 'gật gù'

Từ cách nhìn mới lạ của gái ế khiến chúng ta phải 'gật gù'

Yêu +
24 giờ trước

Thời nay, phụ nữ vẫn đang phải sống trong một khuôn khổ, bị gò bó trong một giới hạn với những vai trò truyền thống, và bắt buộc những mối quan hệ của cô chỉ có thể luẩn quẩn bên người đàn ông? Đã đến lúc phải giải phóng tư tưởng cổ xúy đó rồi.

Sau kết hôn, phụ nữ đừng đóng lại cánh cửa sự nghiệp riêng mình

Sau kết hôn, phụ nữ đừng đóng lại cánh cửa sự nghiệp riêng mình

Yêu +
24 giờ trước

Cuộc sống của chúng ta có hạnh phúc viên mãn hay không đều phụ thuộc vào cách nhìn nhận của mỗi người. Đừng nghĩ rằng, sau khi kết hôn bạn phải ở nhà lo cơm nước cho chồng cho con mà bị bó buộc bởi 4 bức tường xung quanh, hãy có sự nghiệp đáng tự hào của riêng mình.

Nói một đằng… nhưng đăng status một nẻo thì chỉ có thể là chị em con gái mà thôi

Nói một đằng… nhưng đăng status một nẻo thì chỉ có thể là chị em con gái mà thôi

Yêu +
24 giờ trước

Nếu bạn chỉ nhắn vỏn vọn 1 câu "em có ổn không?" mà nàng trả lời "Em ổn/ Em không sao, anh đừng lo"... thì chắc chắn đang có giông bão bên trong nội tâm và liệu thần hồn mà mua vui cho cô nàng ngay lập tức nếu không muốn dở khóc dở cười.

1